UA-83376712-1

Labels

Showing posts with label Dịch-thuật. Show all posts
Showing posts with label Dịch-thuật. Show all posts

Nov 17, 2014

Le plat pays / Miền đất bằng

Le plat pays                                                                            Miền đất bằng
                                               Jacques Brel                                                                            Yên Hà phỏng dịch

Avec la mer du Nord pour dernier terrain vague                Với biển Đông là miền đất trống cuối
  Et des vagues de dunes pour arrêter les vagues             Và những cồn cát để ngăn chặn sóng cồn
Et de vagues rochers que les marées dépassent              Và những phiến đá lơ đãng ngập tràn bởi nước triều
Et qui ont à jamais le cœur à marée basse                        Vĩnh viễn ôm lòng ảm đạm
Avec infiniment de brumes à venir                                     Với vô vàn sương mù sa
Avec le vent d’est écoutez-le tenir                                     Với gió đông thổi đến, xin hãy nghe bám giữ
Le plat pays qui est le mien                                              
Miền đất bằng là quê hương tôi


Avec des cathédrales pour uniques montagnes              
Với những giáo đường thay cho sơn núi

Et de noirs clochers comme mâts de cocagne                 Và những cột buồm đen dựng thành cột mỡ
Où des diables en pierre décrochent les nuages             Nơi những con quỷ đá với khều mây
Avec le fil des jours pour unique voyage                          Với chuỗi ngày làm cuộc hành-trình duy nhất
Et des chemins de pluie pour unique bonsoir                  Và những con đường mưa để chào nhau buổi tối
Avec le vent d’ouest écoutez-le vouloir                            Với gió tây đến, xin hãy nghe ước muốn
Le plat pays qui est le mien                                              Miền đất bằng là quê hương tôi

Avec un ciel si bas qu'un canal s'est perdu                      
Với một bầu trời thấp đến độ con sông đào đi lạc

Avec un ciel si bas qu'il fait l'humilité                                Với một bầu trời thấp đến độ nhún nhường
Avec un ciel si gris qu'un canal s'est pendu                     Với một bầu trời xám đến độ con sông đào tự treo cổ
Avec un ciel si gris qu'il faut lui pardonner                       Với một bầu trời xám đến độ nên tha thứ
Avec le vent du nord qui vient s'écarteler                         Với gió bắc đang đến dang rộng
Avec le vent du nord écoutez-le craquer                          Với gió bắc đến, xin hãy nghe rạn kêu
Le plat pays qui est le mien                                              
Miền đất bằng là quê hương tôi


Avec de l'Italie qui descendrait l'Escaut                            Với Ý Đại Lợi dọc xuống sông Escaut
Avec Frida (*) la Blonde quand elle devient Margot         Với cô Frida (*) tóc vàng khi cô biến thành Margot
Quand les fils de novembre nous reviennent en mai       Khi những hạt giống trồng cuối năm nở tháng năm
Quand la plaine est fumante et tremble sous juillet          Khi đồng bằng nóng run dưới trời tháng bảy
Quand le vent est au rire quand le vent est au blé           
Khi gió muốn cười khi gió đến với lúa

Quand le vent est au sud écoutez-le chanter                   Khi gió phía nam, xin hãy nghe hát
Le plat pays qui est le mien.                                             Miền đất bằng là quê hương tôi.


(*) : Frida la blonde est la personnification des racines germaniques des Flamands alors que Margot est, elle, une figure de la Wallonie, francophone et latine. Ce passage représente l’unité de la Belgique.

(*) : Cô Frida tóc vàng là hiện thân của nguồn cội German của người Flamand, còn Margot lại tượng trưng cho cho Wallonie, gốc Pháp La-Tinh. Câu này nói lên tính thống-nhất của nước Bỉ.

Xin mời nghe Jacques Brel hát le Plat pays   https://www.youtube.com/watch?v=-5-N4Dbok34

Oct 16, 2014

Ne me quitte pas / Xin em đừng bỏ anh


Bài hát Ne me quitte pas (Xin em đừng bỏ anhcủa Jacques Brel được viết năm 1959 khi tôi còn lêu bêu nơi trường tiểu-học. 
Đề-tài "chỉ" là một cuộc tình buồn, một lần xa cách như hàng triệu bài thơ, bài nhạc khác nhưng bài này xót xa, thống thiết làm sao.
Ne me quitte pas chắc hẳn là bản nhạc nổi tiếng nhất của ông và đã được dịch ra 15 thứ tiếng khác nhau.
Dịch ra tiếng Mỹ bởi Rod Mc Kuen, If you go away đã được trình bày lại qua hơn 270 bản khác nhau (chỉ tính trên đất Mỹ) bởi Terry Jacks, Franck Sinatra, Dusty Springfield, Shirley Bassey, Glenn Campbell, Tom Jones, Brenda Lee, Neil Diamond, Ray Charles, Cindy Lauper, Madonna,... 
Bản của Jacques Brel   https://www.youtube.com/watch?v=za_6A0XnMyw
Thân mời các bạn đọc bài nguyên văn qua hai bản tiếng Pháp và tiếng Việt.


Ne me quitte pas
(Jacques Brel)              

Ne me quitte pas
Il faut oublier
Tout peut s'oublier
Qui s'enfuit déjà
Oublier le temps
Des malentendus
Et le temps perdu
A savoir comment
Oublier ces heures
Qui tuaient parfois
A coups de pourquoi
Le cœur du bonheur
Ne me quitte pas
Ne me quitte pas
Ne me quitte pas
Ne me quitte pas

Moi je t'offrirai
Des perles de pluie
Venues de pays
Où il ne pleut pas
Je creuserai la terre
Jusqu'après ma mort
Pour couvrir ton corps
D'or et de lumière
Je ferai un domaine
Où l'amour sera roi
Où l'amour sera loi
Où tu seras reine
Ne me quitte pas
Ne me quitte pas
Ne me quitte pas
Ne me quitte pas

Ne me quitte pas
Je t'inventerai
Des mots insensés
Que tu comprendras
Je te parlerai
De ces amants-là
Qui ont vu deux fois
Leurs cœurs s'embraser
Je te raconterai
L'histoire de ce roi
Mort de n'avoir pas
Pu te rencontrer
Ne me quitte pas
Ne me quitte pas
Ne me quitte pas
Ne me quitte pas

On a vu souvent
Rejaillir le feu
D'un ancien volcan
Qu'on croyait trop vieux
Il est paraît-il
Des terres brûlées
Donnant plus de blé
Qu'un meilleur avril
Et quand vient le soir
Pour qu'un ciel flamboie
Le rouge et le noir
Ne s'épousent-ils pas
Ne me quitte pas
Ne me quitte pas
Ne me quitte pas
Ne me quitte pas

Ne me quitte pas
Je ne vais plus pleurer
Je ne vais plus parler
Je me cacherai là
A te regarder
Danser et sourire
Et à t'écouter
Chanter et puis rire
Laisse-moi devenir
L'ombre de ton ombre
L'ombre de ta main
L'ombre de ton chien
Ne me quitte pas
Ne me quitte pas
Ne me quitte pas
Ne me quitte pas.
Xin em đừng bỏ anh
(Yên Hà phỏng dịch)        

Xin em đừng bỏ anh
Anh sẽ phải quên đi
Điều gì rồi cũng quên
Đã trôi qua hết rồi
Quên đi khoảng thời gian
Của những sự hiểu lầm
Và thời gian đã mất
Để tìm ra mọi cách
Quên đi những giây phút
Đã đôi khi giết mòn
Bằng những câu « Tại sao ? »
Quả tim của hạnh phúc
Xin em đừng bỏ anh
Xin em đừng bỏ anh
Xin em đừng bỏ anh
Xin em đừng bỏ anh

Anh sẽ dâng tặng em
Những hạt ngọc mưa sa
Đến từ những vùng đất
Không có một giọt mưa
Anh sẽ đào lòng đất
Đến sau khi anh mất
Để phủ lên mình em
Nào vàng, nào ánh sáng
Anh sẽ dựng một miền
Nơi tình yêu là vua
Nơi tình yêu là luật
Nơi em là hoàng hậu
Xin em đừng bỏ anh
Xin em đừng bỏ anh
Xin em đừng bỏ anh
Xin em đừng bỏ anh

Xin em đừng bỏ anh
Anh sẽ tạo cho em
Những câu nói vô nghĩa
Mà chỉ em mới hiểu
Anh sẽ nói em nghe
Chuyện đôi tình nhân kia
Đã hai lần cảm thấy
Con tim họ bùng cháy
Anh sẽ kể em nghe
Chuyện một vị vương quân
Đã chết vì chưa kịp
Được cơ hội gặp em
Xin em đừng bỏ anh
Xin em đừng bỏ anh
Xin em đừng bỏ anh
Xin em đừng bỏ anh

Đôi khi người ta thấy
Những ngọn lửa phun toé
Từ một hoả diệm sơn
Mà tưởng đâu đã chết
Hình như ở đâu đó
Có những vùng đất cháy
Còn đem lại nhiều thóc
Hơn tháng tư dồi dào
Và khi ban đêm xuống
Để bầu trời rực sáng
Màu đỏ và màu đen
Có khi nào kết hôn
Xin em đừng bỏ anh
Xin em đừng bỏ anh
Xin em đừng bỏ anh
Xin em đừng bỏ anh

Xin em đừng bỏ anh
Anh sẽ thôi không khóc
Anh sẽ thôi không nói
Anh sẽ trốn nơi đây
Để lặng nhìn ngắm em
Nhảy múa và mỉm cười
Và để lặng nghe em
Ca hát và cười vang
Hãy để anh được là
Bóng của hình bóng em
Bóng của bàn tay em
Bóng của con chó em
Xin em đừng bỏ anh
Xin em đừng bỏ anh
Xin em đừng bỏ anh
Xin em đừng bỏ anh.


Oct 16, 2012

Em còn nhớ mùa xuân (NTM) / Te souviens-tu du printemps (Yên Hà)



Em có bao giờ còn nhớ mùa xuân 
Te souviens-tu jamais du printemps
Nhớ tháng năm xưa của tuổi dại khờ 
Des jeunes années de l'âge innocent
Nhớ tiếng dương cầm giọng hát trẻ thơ 
Des sons du piano et du chant des enfants
Có thấy bơ vơ ngày tháng đợi chờ

Te sens-tu esseulée dans ces mois d'attente ?


Nơi ấy bây giờ còn có mùa xuân 
Y a t-il encore là-bas un printemps
Có dáng nghiêng nghiêng nụ cười thật gần 
Une silhouette penchée, un sourire si près
Có mắt nai vàng ngời sáng tình xanh 
Des yeux de biche irradiés d'amour
Em có bao giờ thấu cho lòng anh

Comprendras-tu jamais mon coeur ?


Trời Sàigòn chiều hôm nay còn nhiều mây bay 
Saigon cet après-midi est couvert de nuages 
Nhiều niềm đau thương bi hận tràn đầy 
Et rempli de drames, de douleurs et de haines
Gượng nụ cười giọt lệ trên môi 
Un sourire forcé et une larme aux lèvres
Nhìn đất nước tơi bời một thời em có hay
A regarder ton pays un temps tourmenté, le sais-tu ?


Những thành phố em sẽ đi qua 
Des villes, tu en traverseras
Ðây Ba-Lê, đây Luân Ðôn, đây Vienne 
Que ce soit Paris, Londres ou Vienne
Nhưng có đâu bằng Sàigòn hôm qua
Mais aucune n'égalera Saigon d'hier 
Nhưng có đâu bằng Sàigòn mai sau 
Mais aucune n'égalera Saigon de demain
Em có mơ ngày hát câu hồi hương
Ne rêves-tu pas un jour de rentrer au pays ?

Em nhé khi nào chợt nhớ mùa xuân 
Te souviens-tu soudain du printemps
Nhớ lá thư xanh và chuyện tình hồng
Des lettres bleues, de l'amour rose 
Nhớ nắng hanh vàng nhuộm áo Hà Ðông 
Des rayons de soleil qui dorent ta tunique 
(en soie de HaDong)
Anh ở nơi này vẫn luôn chờ mong

Ici, toujours, je t'attendrai.

Ngô Thụy Miên, 1975                                         Yên Hà, tháng 10, 2012      
Thay mặt anh Bình, dịch tặng chị Đoàn Thanh Vân         

Jul 19, 2012

Le ciel est par-dessus le toit (Paul Verlaine)-Yên Hà dịch và chú-thích




Le ciel est par-dessus le toit
(Paul Verlaine)
Le ciel est, par-dessus le toit,
Si bleu, si calme
Un arbre, par-dessus le toit,
Berce sa palme.

La cloche, dans le ciel qu'on voit,
Doucement tinte.
Un oiseau sur l'arbre qu'on voit
Chante sa plainte.

Mon Dieu, mon Dieu, la vie est là
Simple et tranquille.
Cette paisible rumeur-là
Vient de la ville.

Qu'as-tu fait, ô toi que voilà
Pleurant sans cesse,
Dis, qu'as-tu fait, toi que voilà,
De ta jeunesse ?


Bu tri trên mái nhà
(Yên Hà)

Bu tri trên mái nhà,
Thật xanh, thật êm
Cây cọ bên mái nhà
Đong đưa cành lá.

Chuông thấy trên bầu trời
Nhẹ nhàng ngân reo
Con chim thấy trên cây
Hót điệu than van.

Trời ơi, cuộc sống đây
Bình-thường, thanh thản.
Tiếng ồn-ào êm-ả
Từ thành-phố vọng về. 

Còn ta đã làm gì
Khóc lóc không ngừng
Hả? còn ta đã làm gì
Với tuổi thanh xuân mình?


Bài thơ này, Paul Verlaine đã viết trong tù, sau khi ông bị xử án hai năm vì đã bắn hai phát súng vào người bạn/người yêu là Arthur Rimbaud (*).
Ngồi trong tù, thế-giới của Verlaine thu gọn lại trong bốn bức tường và nhìn qua cửa-sổ song sắt, chỉ thấy mái nhà, thấy ngọn cây, có nhìn lên nữa cũng chỉ thấy được bầu trời.
Đâu đây, nghe tiếng chuông ngân hay nghe tiếng chim hót, và xa xa vọng về tiếng ồn từ thành-phố, như để nhấn mạnh thêm sự tĩnh-mịch của nhà tù.
Sau mấy năm sóng gió trong mối liên-hệ đồng-tình luyến-ái với Rimbaud, sự "thanh-thản" bất-đắc-dĩ này là dịp để thi-sĩ ổn-định tâm-thần và suy gẫm về những sai lầm của mình. Ông chợt "thức-tỉnh" và chỉ biết tự-trách.
Trong bài này, tác-giả đã nhìn-nhận sự yếu-đuối của con người mình một cách minh-mẫn, như một tiếng thở-dài.


(*) Thi-sĩ Xuân-Diệu có viết một bài thơ, nhan-đề "Tinh trai" để nêu lên mối tình giữa Rimbaud và Verlaine. Xin được trích bốn câu:

Tôi nhớ Rimbaud với Verlaine
Hai chàng thi-sĩ choáng hơi men
... ... ...
Thây kệ thiên đường và địa ngục
Không hề mặc cả, họ yêu nhau.

Còn về mối liên-hệ của Xuân-Diệu với nam-giới, đăc-biệt là với người em rể Huy-Cận ("chàng thơ" của Xuân-Diệu) thì lại là chuyện khác.

Yên Hà, tháng bẩy, 2012

Jun 13, 2012

Tình tự (Huy Cận) - Roucoulement d'amoureux

Huy Cận (1919 - 2005)


Tình tự
(Huy Cận)

Sáng hôm nay hồn em như tủ áo
Ý trong veo là lượt xếp từng đôi.
Áo đẹp chưa anh! Hoa thắm thêu đời
Áo mơ ước anh bận giùm chiếc nhé.
Vàng rạng cùng xanh, hồng cười với tía,
Xin mời anh chọn hình sắc yêu đương.
Hồn em đây đủ muôn ánh nghê thường,
Anh hãy bận hồn em màu sáng chói.





Anh có biết hôm nay là ngày hội.
của lòng ta. Em trần thiết, trang hoàng.
Anh đã về; em nghe dưới chân vang
Hoa lá nở với chuông rền giọng thắm
Thủa chờ đợi, ôi, thời gian rét lắm.
Đời tàn rơi cùng sao rụng cảnh canh thâu;
Và trăng lu xế nửa mái tình sầu,
Gió than thở biết mấy lời van vỉ? 





Lòng em nhớ lòng anh từ vạn kỷ.
Gặp hôm nay nhưng hẹn đã ngàn xưa
Yêu giữa đời mà hồn ở trong mơ
Tình rộng quá, đời không biên giới nữa.
Đây cửa mộng lòng em, anh hãy mở
Màu thanh thiên rời rợi, gió long lanh
Hồn nhớ thương em dệt áo dâng anh


Roucoulement d’amoureux
(Yên Hà dịch)
 
Ce matin, mon âme est telle une armoire
Mes idées sont limpides et bien repassées par paires
Ma robe est si belle et les fleurs ardentes y brodent la vie
Elle rêve que tu m’en habilleras.
Le jaune rayonne avec le bleu, le rose sourit avec le pourpre,
Choisis les formes et les teintes de l’amour.
Voici mon âme parée de toutes les couleurs de l’arc-en-ciel,
Revêts mon âme étincelante.

Le sais tu, aujourd’hui c’est la fête
de nos cœurs. J’aménage, je décore.
Tu es rentré ; j’entends sous tes pas qui résonnent
Les fleurs s’ouvrir au son grave des cloches
Il fait si froid, oh, le temps de l’attente
La vie s'éteint et les étoiles se meurent toute la nuit
Et la lune pâle fléchit à moitié sur l’amour triste
Le vent gémit comme autant de plaintes.

Ton cœur manque au mien depuis des siècles
La rencontre est d’aujourd’hui mais la promesse date d'hier
Nous nous aimons au coeur de la vie mais nos âmes vivent dans un rêve
L’amour est si vaste, la vie n’a plus de frontières.
Voici la porte de mon âme rêveuse, ouvre-la
Le bleu du ciel se languit, le vent scintille
L’âme en peine, je te tisse un habit en offrande.





May 25, 2012

Tương tư chiều - Mal d'amour, un après-midi



 Xuân Diệu (1916 - 1985)

Tương tư chiều
(Xuân Diệu)

Bữa nay lạnh mặt trời đi ngủ sớm,
Anh nhớ em, em hỡi! Anh nhớ em.
Không gì buồn bằng những buổi chiều êm
Mà ánh sáng m
ờ dần cùng bóng tối.
Gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối
Đêm bâng khuâng đôi mi
ếng lẩn trong cành
Mây theo chim về dãy núi xa xanh 
Từng đoàn lớp nhịp nhàng và lặng lẽ
Không gian xám tưởng sắp tan thành lệ.

Thôi hết rồi! Còn chi nữa đâu em! 
Thôi hết rồi, gió gác với trăng thềm, 
Với sương lá rụng trên đầu gần gũi. 
Thôi đã hết hờn ghen và giận dỗi
(Được giận hờn nhau! Sung sướng bao nhiêu!) 
Anh một mình, nghe tất cả buổi chiều 
Vào chầm chậm ở trong hồn hiu quạnh.

Anh nhớ tiếng. Anh nhớ hình. Anh nhớ ảnh. 
Anh nhớ em, anh nhớ lắm! Em ơi! 
Anh nhớ em của ngày tháng xa khơi, 
Nhớ đôi môi đương cười ở phương trời, 
Nhớ đôi mắt đương nhìn anh đăm đắm. 
Em! xích lại! và đưa tay anh nắm! 
Gió bao lần từng trận nhớ thương đi, 
Mà kỷ niệm ôi, còn gọi ta chi...




Mal d’amour, un après-midi 
(Yên Hà dịch thuật)

Aujourd’hui, il fait froid, le soleil va se coucher tôt
Tu me manques, mon amour, tu me manques
Rien n’est plus triste que ces après-midis paisibles 
Où la lumière pâlit avec l’obscurité
Le vent se traîne nonchalamment dans l’herbe folle
La nuit semble perplexe avec ses versants dissimulés dans les branches
Les nuages suivent les oiseaux vers les chaînes de montagnes lointaines
Par vagues rythmées et silencieuses
L’espace gris semble fondre en larmes.

Tout est fini ! Que peut-il bien nous rester ?
C’est fini, le vent à l’étage et la lune sur le perron
La rosée qui tombe des feuilles sur nos têtes rapprochées.
C’est fini, les crises de jalousie et de bouderie
(Quel bonheur de pouvoir encore se quereller)
Tout seul, j’écoute l’après-midi entier 
Pénétrer doucement dans mon âme esseulée.

Les sons me manquent, les images me manquent
Tu me manques, tu me manques tellement.
Tu me manques, Toi des jours anciens
Elles me manquent, ces lèvres qui souriaient aux cieux
Ils me manquent, ces yeux qui me regardaient fixement.
Mon amour, Viens près de moi ! Donne moi ta main
Combien de fois le vent est-il parti à chaque peine amoureuse ?
Mais ô souvenirs, pourquoi me revenir ?

Tháng năm, 2012


Chanson d'automne - Thu ca

Paul Verlaine (1844 - 1896)



Chanson d'automne
(Paul Verlaine)

Les sanglots longs
des violons 
de l'automne
blessent mon coeur 
d'une langueur 
monotone.

Tout suffocant
et blême quand
sonne l'heure
je me souviens
des jours anciens 
et je pleure.

Et je m'en vais
au vent mauvais
qui m'emporte
deça, delà, 
pareil à la
feuille morte.


Thu ca
(Yên Hà dịch)

Tiếng vĩ-cầm
mùa thu
nức nở ngân dài
khiến tim đau
niềm khắc-khoải
đơn-điệu.

Tôi ngạt thở
mặt tái xanh khi
giờ điểm,
nhớ về
thưở xa xưa,
rỏ lệ buồn.

Và tôi ra đi
trong cơn gió ác
cuốn
đây đó,
tựa như
chiếc lá vàng.

Tháng năm, 2012


Apr 26, 2012

Il pleure dans mon cœur - Mưa lòng




Il pleure dans mon cœur
(Paul Verlaine)

Il pleure dans mon cœur
comme il pleut sur la ville
quelle est cette langueur
qui pénètre dans mon cœur ?

Ô bruit doux de la pluie
par terre et sur les toits
pour un cœur qui s'ennuie
ô doux bruit de la pluie

Il pleure sans raison
dans ce cœur qui s'écœure
quoi ! nulle trahison ?...
ce deuil est sans raison

c'est bien la pire peine
de ne savoir pourquoi
sans amour et sans haine
ce cœur a tant de peine.


Mưa lòng
(Yên Hà dịch)

Mưa trong lòng
như mưa ngoài thành-phố,
niềm khắc-khoải nào
đang lẻn vào tim tôi?

Ôi tiếng mưa nhẹ rơi
trên mặt đất hay trên mái nhà
cho con tim đang thổn-thức
ôi tiếng mưa nhẹ rơi

Mưa rơi vô nguyên-c
trong con tim lờm-lợm
sao ! không có gì phản-bội?
niềm mất mát này vô nguyên-cớ

Không hiểu vì sao
không yêu, không hận
con tim này đau khổ
còn gì đau buồn hơn?





Tiếng thu - Bruits d'automne





Tiếng thu
(Lưu Trọng Lư)

Em không nghe mùa thu
dưới trăng mờ thổn-thức?

Em không nghe rạo-rực
hình ảnh kẻ chinh-phu
trong lòng người cô-phụ?

Em không nghe rừng thu
lá thu kêu xào-xạc
con nai vàng ngơ ngác
đạp trên lá vàng khô?



Bruits d'automne
(Yên Hà dịch)

N'entends-tu pas l'automne
pleurer sous la lune pâle ?

Ne te sens-tu pas fébrile
à l'image du guerrier
dans le coeur de la femme esseulée ?

N'entends-tu pas la forêt d'automne
les feuilles mortes qui bruissent
le daim désemparé
qui piétine les feuilles jaunies ?